<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Vanda307&#039;s Blog</title>
	<atom:link href="http://vanda307.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vanda307.wordpress.com</link>
	<description>Just another WordPress.com weblog</description>
	<lastBuildDate>Thu, 08 Sep 2011 01:50:41 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='vanda307.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://s2.wp.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title>Vanda307&#039;s Blog</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://vanda307.wordpress.com/osd.xml" title="Vanda307&#039;s Blog" />
	<atom:link rel='hub' href='http://vanda307.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Các tin nhắn SMS thật dễ thương &#8230;&#8230;.</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2010/04/08/cac-tin-nh%e1%ba%afn-sms-th%e1%ba%adt-d%e1%bb%85-th%c6%b0%c6%a1ng/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2010/04/08/cac-tin-nh%e1%ba%afn-sms-th%e1%ba%adt-d%e1%bb%85-th%c6%b0%c6%a1ng/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 08 Apr 2010 09:00:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/?p=57</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;Đố em noh ssiW nghĩa là gì? Chỉ cần xoay ngược lại điện thoại, em sẽ biết ngay. anh nhớ em!&#8221; &#8220;Thong bao: thoi tiet TPHCM den nay rat lanh! so may 090xxxxxxx gui tang 1 chut am ap cho &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2010/04/08/cac-tin-nh%e1%ba%afn-sms-th%e1%ba%adt-d%e1%bb%85-th%c6%b0%c6%a1ng/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=57&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#8220;Đố em noh ssiW nghĩa là gì? Chỉ cần xoay ngược lại điện thoại, em sẽ biết ngay. anh nhớ em!&#8221;</p>
<p>&#8220;Thong bao: thoi tiet TPHCM den nay rat lanh! so may 090xxxxxxx gui tang 1 chut am ap cho nguoi dang doc tin nhan nay!&#8221;</p>
<p>&#8220;TPHCM hôm nay mưa , bỗng nhiên nhớ đến 1 ng , ko biết ng đó có nhớ đến mình ko nhỉ&#8221;</p>
<p>&#8220;Bé biết anh ngồi đâu để nhắn tin cho bé ko? gần ngọn cây đấy, trên đây dưới đất ko có sóng. Vì anh nhớ bé rất rất nhiều&#8221;.</p>
<p>&#8220;Lo học đi, h còn lôi điện thoại ra đọc tin nhắn à&#8221; (tin nhắn dành cho các pé đang thi)</p>
<p>&#8220;Dậy đi bé ơi, oánh răng, rửa mặt rồi còn đi thi, anh đã dọn đường rồi, ko sợ tắc đường nữa đâu&#8221;</p>
<p>Rủ pé đi ăn tối : &#8220;Xin nữ thí chủ cho bần tăng tý cơm tối&#8221;</p>
<p>&#8220;Theo thông tin từ trung tâm khí tượng thủy văn, sáng mai trời Hà Nội vẫn tiếp tục mưa và lạnh, nhắn số điện thoại này sáng đi làm nhớ mặc ấm và mang áo mưa. Còn bây giờ: Chúc em ngủ ngon&#8221;</p>
<p>&#8220;Ngủ ngoan nhé, ko được đạp chăn ra đâu, lạnh lắm đấy! Anh ngủ đây&#8221;</p>
<p>&#8220;nếu có bản án dành cho anh vì đã yêu em thì anh xin đứng trước toà và nhận bản án chung thân được bên em suốt đời&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8220;Nếu vẫn còn buồn trong lòng, hãy gọi đến số 09&#8230;&#8230;. Đó là số tổng đài 1080 của riêng em đấy.&#8221;"Mặt Trăng là vệ tinh của Trái Đất, còn em là vệ tinh của cuộc đời anh&#8221;</p>
<p>&#8220;Kể từ khi mặt phẳng trái tim anh bị đường vuông góc từ ánh mắt em hạ vào, anh không thể xác định nổi bán kính để vẽ vòng tròn tình cảm của mình nữa&#8221;</p>
<p>&#8220;Trên Trái Đất có 6.000.000.000 người. Và anh không hiểu vì sao anh chỉ nhắn tin cho mỗi mình em. Có lẽ vì 5.999.999.999 người còn lại không thể thay thế được em&#8221;</p>
<p>&#8220;Châu Âu ngủ, Châu Á cũng đang ngủ, Châu Mỹ đang tối dần, chỉ có đôi mắt đẹp nhất trên thế giới này đang đọc tin nhắn của anh&#8221;</p>
<p>&#8220;Lúc em chào đời, trời đã mưa. Đó là trời khóc vì tiếc rằng đã để mất một thiên thần tuyệt vời như em&#8221;</p>
<p>&#8220;Mọi người dạy cho anh biết rằng một giờ có 60 phút, một phút có 60 giây, nhưng không ai dạy anh rằng một giây thiếu em là một giây bất tận, một phút vắng em là một phút vĩnh hằng&#8221;</p>
<p>&#8220;Làm sao em có thể bắt trời không mưa khi trên trời dày đặc mây đen? Làm sao em có thể bắt lá vàng không rụng khi mùa thu đã tới? Làm sao em có thể bắt anh không yêu em khi em có trên đời này?&#8221;</p>
<p>&#8220;Anh chỉ ước một thảo nguyên đầy chó. Một nông trường bát ngát lá mơ xanh. Một dãy Trường Sơn trồng đầy sả ớt. Một dòng sông chứa đầy rượu Jonny. Ðể nơi ấy tháng ngày anh tu luyện. Xa bụi trần và quên lãng bóng hình em &#8230;&#8230;..&#8221; &#8220;Buồn cười cực em à, anh vừa mơ thấy em rủ anh đi chơi vườn hoa rồi sau đó &#8230; hun anh! Anh hỏi là em thích anh à, thì em gật đầu! Sau đó chúng mình đi chơi tiếp vui lắm!<br />
Này, mơ thôi đấy, không có vấn đề gì đâu! He he!&#8221;</p>
<p>Nếu bất chợt emnhận ra rằng mình đang trong 1 căn fòng tối, nhìn thấy máu và sự ẩm ướt ở khắp mọi nơi. Đừng lo em ạ, emđang ở một nơi rất an toàn &#8211; trái tim anh Trên thiên đường có 10 thiên thần: 5 thiên thần đang chơi đùa, 4 thiên thần đang nói chuyện và 1 thiên thần đang đọc tin nhắn này&#8230;</p>
<p>Thầy Toán dạy anh 1 giờ = 60 phút, 1 phút = 60 giây, nhưng thầy chẳng nói với anh 1 giây không có em lại bằng tới 100 năm. Nhớ em!</p>
<p>&#8220;Nếu anh ở dưới địa ngục và em ở trên thiên đường. Anh sẽ ngước nhìn và hân hoan cùng em. Nhưng nếu anh ở trên thiên đường và em ở dưới địa ngục, anh sẽ cầu Trời gửi anh xuống bởi anh biết rằng thiên đường sẽ ko phải là thiên đường nếu thiếu em!</p>
<p>Anh đã đánh rơi một giọt nước mắt vào biển khơi, và khi một ai đó tìm thấy nó thì đó là lúc anh ngừng yêu em</p>
<p>Anh có chữ “I”, anh có chữ “L”, anh có chữ “O”, anh có chữ “V”, anh có chữ “E”, và hãy cho anh biết làm thế nào để anh có “U”</p>
<p>Mỗi ngày, khi Chúa mở cánh cửa thiên đường, Ngài nhìn anh và hỏi: ”Điều ước hôm nay của con là gì?!”. Anh trả lời: Xin Người hãy bảo vệ người đang đọc tin nhắn này!</p>
<p>Một ngày nào đó khi anh chết đi hoặc đi đâu đó thật xa, anh sẽ viết tên em lên tất cả những vì sao, để người người có thể ngước lên nhìn và hiểu rằng em có nghĩa với anh nhường nào. Nếu giọt nước là những nụ hôn, anh sẽ trao em biển cả<br />
Nếu lá là những ôm ấp vuốt ve, anh sẽ tặng em cả rừng cây<br />
Nếu đêm dài là tình yêu, anh muốn gửi em cả trời sao lấp lánh<br />
Nhưng trái tim anh không thể dành tặng em được vì nơi đó đã thuộc về em</p>
<p>Anh viết tên em trên cát nhưng sóng biển cuốn trôi đi, anh viết tên em trên bầu trời nhưng gió thổi bay mất, nên anh viết tên em trong trái tim anh nơi mà nó sẽ ở mãi … Anh mời em một chuyến du lịch đặc biệt:</p>
<p>Hướng đi &#8211; các vì sao.<br />
Người lái &#8211; tình yêu.<br />
Phương tiện giao thông &#8211; trái tim.<br />
Hành khách &#8211; em và anh.<br />
Vé không được trả lại bởi anh đã mua bằng 3.000 cái hôn</p>
<p>Anh đã chuyển 2.000 giấc mơ và 1.000 ý nghĩ ngọt ngào vào tài khoản trong trái tim em. Những khi không có thời gian dành cho anh, em hãy lấy chúng từ tài khoản.</p>
<p>Tin gửi lúc nửa đêm: &#8220;Tự nhiên anh nghĩ em đang lạnh và buồn vì phải ngủ một mình, đang sắp mơ những giấc mơ hãi hùng&#8230; Vì thế anh quyết định nhắn tin để đánh thức em&#8230;&#8221;.</p>
<p>giáng sinh năm nào chúa cũng xuống trần gian, pé bit để làm rì hem?để tìm thiên thần xinh đẹp nhất của ổng bị lạc xuống đây, nhg mòa a hem cho ổng bít thiên thần của ổng đang đọc tn này đâu, lỡ ổng mang pé về thì seo!?!?</p>
<p>&#8220;Có đôi khi lý trí anh bảo con tim anh, thoy hok iu hok zận hờn hok nhớ&#8230;, nhưng trái tim anh vốn là tên quái gỡ, cứ cồn cào tha thiết gọi tên em.!&#8221;</p>
<p>Loading&#8230;<br />
16%<br />
37%<br />
79%<br />
100%<br />
DONE<br />
U are successfully loaded in my heart&#8221;Thuê bao quý khách đang dùng hiện đang bị 1 thuê bao khác để ý. Đề nghị quý khách chú ý.&#8221;</p>
<p>Em đã ngủ chưa , nếu mơ thấy ác mộng thì anh là con quỷ trong ác mộng đó , còn nếu ko ngủ được , hãy gọi cho anh nhé , đừng ngại gì cả, anh tắt máy rồi.</p>
<p>Có 1 lần Chúa hiện lên và hỏi anh &#8220;Nếu phải chọ giữa 1 người yêu hoàn hảo và $1000000000, con sẽ chọn gì?&#8221;"anh trả lời anh chọn $1000000000, vì anh đã có em là người yêu hoàn hảo , cần thêm làm gì ?&#8221;</p>
<p> nếu e thích đi chơi, a sẽ đi cùng e&#8230;nếu e vui, a sẽ cười cùng em&#8230;nếu e khóc, a sẽ khóc cùng em&#8230;còn e ko ngủ đc thì a chịu thôi&#8230;vì a ko thể ngủ cùng em &#8230; ^ ^&#8221;"Em có rảnh rỗi không?<br />
Có, sao hả anh?<br />
Vậy để anh nhắn tin cho em xoá &#8230;&#8221;té xỉu&#8230;&#8230;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/57/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=57&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2010/04/08/cac-tin-nh%e1%ba%afn-sms-th%e1%ba%adt-d%e1%bb%85-th%c6%b0%c6%a1ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Không!</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2010/03/04/khong/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2010/03/04/khong/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 04 Mar 2010 08:17:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Friend&#039;s Blog]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/?p=62</guid>
		<description><![CDATA[Có những loài cây mỗi khi phát triển thêm một vòng gỗ, thì vỏ cây nứt nẻ cả ra, bong tróc, nhựa cây ri rỉ còn tươi rói. Nhìn mà nghĩ cây chắc đau đớn lắm. Đời người cũng thế, &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2010/03/04/khong/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=62&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Có những loài cây mỗi khi phát triển thêm một vòng gỗ, thì vỏ cây nứt nẻ cả ra, bong tróc, nhựa cây ri rỉ còn tươi rói. Nhìn mà nghĩ cây chắc đau đớn lắm. Đời người cũng thế, có trưởng thành, có đau đớn, có va chạm, có nứt nẻ, có bong tróc trầy trượt. Mỗi đời người như một đời cây, mỗi con người như một loài cây. Chẳng cây nào giống cây nào. Người ta vào rừng sâu đốn gỗ, chọn gỗ hay gỗ đẹp. Loại nào vô dụng thì chừa lại. Xã hội con người cũng vậy, hay và đẹp thì được chọn, được dùng. Không hay không đẹp, thì sót lại như thừa thãi giữa rừng sâu. Nhưng đó là theo cách nhìn của loài người, theo mục đích của con người. Còn cây nào mà chẳng là cây, loài nào mà chẳng có ý nghĩa của nó. Chẳng có cây nào chán nản đến nỗi tự lụi tàn đi cả. Cây nào cũng tràn đầy sức sống mãnh liệt. Rừng có nên sâu cũng phải nhờ cả cây hay cây dở là thế.</p>
<p>Đôi khi ta làm sai và làm mất lòng tin ở người khác. Nhưng người có thể mất lòng tin ở ta, còn ta thì tuyệt đối không mất lòng tin vào chính mình. Nếu chính ta còn mất lòng tin vào mình, thì chẳng trách ai không còn tin ta được nữa. Phải hay trái, chỉ là tương đối. Hôm nay đó là điều phải, ngày mai nó đã là điều trái. Rẽ phải hay rẽ trái, chẳng nói lên điều gì. Cuối cùng, vẫn là đích đến của cuộc đời.</p>
<p>Nhiều khi ta hứa với người khác và cố gắng để giữ lời hứa. Nhưng lại không chút quan tâm lời hứa với chính bản thân. Hứa nhiều, thất hứa cũng nhiều. Để rồi chính ta thấy ta thật bội tín với chính mình. Với chính ta còn không đáng tin cậy như thế, sao có thể giữ được lời hứa với người?</p>
<p>Có những cái đã mất đi thì không bao giờ lấy lại được nữa. Có lẽ kiếp nạn lớn nhất là 4 năm trời ta sống trong địa ngục của tâm hồn, đến khi thoát ra được, vẫn vì nó mà mắc phải một sai lầm lớn của cuộc đời. Đạo đức, nhân cách, cái tâm, cái phúc,… từ lúc có lương tri ta đã tu thân như thế nào, đều đánh mất cả bởi những ý nghĩ thấp hèn nhất của con người. Giờ ta phải trả giá cho nghiệp chướng ấy. Kiếp người của ta sẽ còn đau khổ và dày vò như thế nào nữa suốt quảng đời còn lại?</p>
<p>Có những điều, lúc này nó làm cho ta hạnh phúc. Đôi khi nó làm cho ta mệt mỏi. Cùng một chuyện, có khi ta nhìn nó đáng iu, có khi khiến ta bực bội khó chịu. Vấn đề không phải là ở sự việc, sự vật đó như thế nào, mà bên trong ta đang như thế nào. Biết như thế để tìm về với chân cội của nội tại, tự nó tất sẽ loại bỏ được mọi phiền toái.</p>
<p>Khi đi làm thì nên nghĩ đến hiệu quả công việc. Vì công việc để tìm giải pháp. Giải pháp đưa ra trên công việc, tự nó sẽ loại bỏ những phiền toái do mối quan hệ cá nhân gây ra. Khi không thể tìm được tiếng nói chung, tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách.<br />
(trích từ Blog của hacthiensau)</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/62/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/62/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/62/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/62/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/62/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/62/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/62/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/62/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/62/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/62/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/62/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/62/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/62/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/62/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=62&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2010/03/04/khong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Xin lỗi &#8211; Không có chi&#8230;</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2009/12/14/xin-l%e1%bb%97i-khong-co-chi/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2009/12/14/xin-l%e1%bb%97i-khong-co-chi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Dec 2009 06:14:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/?p=53</guid>
		<description><![CDATA[[Link gốc] Nửa thế kỷ trước, đầu húi cua cắp cặp sách đi học, mỗi tuần được thầy giáo mở màn bằng giờ học “biết sống” (savoir-vivre). Thầy chẳng cần “sách giáo khoa là pháp lệnh”, chẳng cần giáo án &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2009/12/14/xin-l%e1%bb%97i-khong-co-chi/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=53&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=352938&amp;ChannelID=7"><strong>[Link gốc]</strong></a><br />
Nửa thế kỷ trước, đầu húi cua cắp cặp sách đi học, mỗi tuần được thầy giáo mở màn bằng giờ học “biết sống” (savoir-vivre). Thầy chẳng cần “sách giáo khoa là pháp lệnh”, chẳng cần giáo án hay sổ đầu bài, thầy thích gì dạy đó.</p>
<p>Có khi từ một cuốn phim mới chiếu ở trường nội trú. Có khi từ một hành vi nào đó của học sinh mà thầy ghi nhận trong tuần trước. Có khi thầy rao giảng về tình bạn, rồi tuổi dậy thì, về cảm giác và về tình yêu&#8230;</p>
<p>Toàn quyền dạy. Bảo chứng cho giờ học của thầy là tư cách của thầy, thể hiện qua lời ăn tiếng nói của thầy, qua dáng đi của thầy, qua y phục của thầy&#8230; Chuẩn mực chứ không “sành điệu”. Vấn đề là chuẩn mực nào? Tất nhiên, chuẩn mực đó đến từ những chuẩn mực mà nhà trường đã đào tạo nên thầy nhiều năm trước&#8230;</p>
<p>Quả là nhiều chục năm trước đã có những chuẩn mực xã hội gọi là “biết sống” như đã nêu ở trên. Biết sống đầu tiên là mở miệng “xin lỗi’, “cảm ơn” thay cho cộc cằn.</p>
<p>Đang đi trên vỉa hè, trên một hành lang, đến trước cửa một căn phòng, có ai đó vô ý đứng choán đường đi một chút, thay vì lấy tay đẩy (nhẹ) họ một cái để qua mặt &#8211; như vẫn thường thấy &#8211; có những xã hội quy ước với nhau rằng người đang đi tới hay đi ra đó dừng lại mở miệng: “Xin lỗi ông (bà)&#8230;” và người kia, đang choán lối, cho dù chỉ một gang tay, sẽ tự động xê dịch và: ”Ồ, xin lỗi ông (bà)!”. Lỗi gì ở đây? Một gang tay “choán đường” đó cũng là gây phiền toái cho người khác.</p>
<p>Cầu kỳ “rởm đời” chăng? Chắc là không vì hầu như cả thế giới, ngay cả các nước xung quanh ta cũng đều xử sự như thế. Tất nhiên, không phải 100% dân số các nước ấy đều được như thế. Song, đó là họ đã hiểu ngầm với nhau rằng:</p>
<p>1. Tôi không được làm gì gây phiền toái người khác, từ việc lớn đến việc nhỏ.</p>
<p>2. Người khác cũng sẽ xử sự như thế với nhau và cả với tôi.</p>
<p>3. Để xã hội bớt hoặc không xung đột. Do lẽ các xã hội ấy đều xem sự riêng tư của cơ thể (hay tinh thần) là tối thiêng liêng. Người thân âu yếm thì được chứ người lạ đụng đến là xúc phạm. Cái lưng của tôi không ai được đụng đến, huống hồ là lấy tay đẩy tôi để&#8230; qua mặt tôi. Ngược lại, tôi cũng phải tôn trọng người khác, không được đẩy họ để đi qua.</p>
<p>Nếu lỡ tay đẩy mạnh hơn một chút, hay người bị đẩy hôm đó cơ thể, tinh thần bất an lại cảm nhận đó là một hành vi tấn công thì sẽ biến thành xung đột. Quy ước “biết sống” này phải được áp dụng trong mọi tình huống.</p>
<p>Tỉ như đang cùng nhau ký tên những danh sách gì đó, bản lương chẳng hạn. Ký xong bản này ký qua bản khác. Thấy người khác đang ở vị trí bản danh sách đó, lấy tay đẩy một cái, cho dù là nhẹ, cho tiện lấy. Ở ta điều đó được xem là bình thường, ở rất nhiều nơi khác như thế là bất lịch sự, thô lỗ. Muốn lấy cái bản danh sách đó chỉ cần mở miệng: “Xin lỗi. Cho tôi lấy cái danh sách”, người kia cũng sẽ xin lỗi lại và đưa cho ta danh sách đó.</p>
<p>Hay trong quán ăn, muốn lấy chai nước tương đang ở trên bàn, trước mặt người khách khác, thay vì chồm dài người “tràn” qua mặt người khác để thò tay lấy chai nước tương đó, chỉ cần chịu khó đứng dậy, tự đi lấy hoặc: “Xin lỗi, ông cho tôi xin cái chai&#8230;”, người ấy cũng sẽ “xin lỗi” lại và đưa cái chai đó, đáp lại bằng tiếng “cảm ơn”, rồi “không có chi”! Tôn trọng người khác để tất cả cùng tôn trọng lẫn nhau. Xã hội sẽ bớt xung đột, thân ái nhau hơn.</p>
<p>“Rởm đời quá đi thôi!”, sẽ có người la lên, chắc thế!</p>
<p>Nhưng xin thưa, đa số dân chúng thế giới đều như thế cả. Chính vì thế ở các nước đó không phải khản cổ hò hét “xây dựng nếp sống văn minh đô thị” như ở ta. Chẳng qua họ đã học “biết sống” như thế từ tấm bé và sống với nhau như thế.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/53/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/53/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/53/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/53/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/53/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/53/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/53/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/53/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/53/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/53/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/53/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/53/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/53/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/53/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=53&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2009/12/14/xin-l%e1%bb%97i-khong-co-chi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thế nào là Trẻ?</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2009/11/18/th%e1%ba%bf-nao-la-tr%e1%ba%bb/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2009/11/18/th%e1%ba%bf-nao-la-tr%e1%ba%bb/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 18 Nov 2009 16:44:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/?p=47</guid>
		<description><![CDATA[Hơn 15 năm trước, tôi đọc được trong một giáo trình về quản trị kinh doanh bài thơ rất hay định nghĩa thế nào là trẻ. Mới đây tình cờ tôi tìm lại được bài thơ này cùng một số &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2009/11/18/th%e1%ba%bf-nao-la-tr%e1%ba%bb/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=47&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hơn 15 năm trước, tôi đọc được trong một giáo trình về quản trị kinh doanh bài thơ rất hay định nghĩa thế nào là trẻ. Mới đây tình cờ tôi tìm lại được bài thơ này cùng một số thông tin thú vị liên quan đến nó.</p>
<p>Nhân đọc bài “Bất cứ lúc nào ta cũng có thể trở lại giảng đường”, trong đó có đặt vấn đề “bao nhiêu tuổi là già?” trong số báo TTCT ra ngày 1-11, tôi xin gửi bài này để chia sẻ cùng những “người trẻ”.</p>
<p>Bài thơ của Samuel Ullman (1840-1924) định nghĩa rất hay thế nào là trẻ, từng được xem là “cẩm nang bỏ túi” của giới doanh nhân Nhật. Điều thú vị là tác giả người Đức định cư ở Mỹ nhưng bài thơ lại được phổ biến ở Nhật hơn ở Mỹ.</p>
<p>Xin giới thiệu bài thơ Youth của Samuel Ullman:</p>
<p><strong>Trẻ</strong></p>
<p><em>Trẻ không phải là thể trạng mà là trạng thái tâm lý. Đó không phải là việc môi đỏ, má hồng hay đôi chân dẻo dai, mà là sự hăng say, ước mơ cháy bỏng và cảm xúc dạt dào. Nó là sự tươi mát của suối nguồn cuộc sống.</p>
<p>Trẻ nghĩa là khi lòng can đảm vượt qua nỗi rụt rè, thích phiêu lưu hơn sự an nhàn. Người ta không già đi bởi năm tháng mà chỉ già đi vì từ bỏ lý tưởng của mình. Năm tháng có thể làm da nhăn, nhưng tâm hồn chỉ hằn nếp khi bạn không còn lòng nhiệt tình. Lo ngại, ngờ vực, tự ti, sợ hãi và chán chường &#8211; là những thứ có thể làm cho người trẻ trở nên già.</p>
<p>Dù sáu mươi hay mười sáu, trong trái tim mỗi người đều có chỗ cho sự ngưỡng mộ điều kỳ diệu, sự háo hức trẻ thơ với điều sắp tới, và sự thú vị với trò chơi cuộc sống.</p>
<p>Chừng nào trái tim bạn còn nhận được tín hiệu của cái đẹp, sự hi vọng, niềm vui, nhận chân được sức mạnh của con người và trời đất thì bạn vẫn còn trẻ.</p>
<p>Khi trái tim bạn đóng kín bởi sự bi quan và nghi kỵ thì bạn đã già, dù ở tuổi hai mươi. Còn khi trái tim bạn vẫn rộng mở đón nhận tín hiệu lạc quan thì bạn vẫn trẻ dù ở tuổi tám mươi.<br />
</em><br />
P.UYÊN</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/47/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/47/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/47/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/47/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/47/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/47/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/47/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/47/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/47/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/47/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/47/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/47/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/47/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/47/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=47&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2009/11/18/th%e1%ba%bf-nao-la-tr%e1%ba%bb/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tình yêu, giàu sang và sự thành công</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2009/11/04/tinh-yeu-giau-sang-va-s%e1%bb%b1-thanh-cong/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2009/11/04/tinh-yeu-giau-sang-va-s%e1%bb%b1-thanh-cong/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 04 Nov 2009 02:13:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/?p=9</guid>
		<description><![CDATA[Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2009/11/04/tinh-yeu-giau-sang-va-s%e1%bb%b1-thanh-cong/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=9&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.</p>
<p>- Ông chủ có nhà không? &#8211; họ hỏi</p>
<p>- Không, chồng tôi đi làm rồi &#8211; bà trả lời.</p>
<p>- Thế thì chúng tôi không thể vào được.</p>
<p>Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông &#8211; vẫn chờ từ sáng &#8211; vào nhà.</p>
<p>- Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được &#8211; họ trả lời.</p>
<p>- Sao lại thế? &#8211; người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.</p>
<p>Một người giải thích: “Tên tôi là Tình yêu, ông này là Giàu sang, còn ông kia là Thành công. Bây giờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”.</p>
<p>Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật! &#8211; người chồng vui mừng &#8211; Đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”.</p>
<p>Người vợ không đồng ý. “Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công nghỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”.</p>
<p>Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị: “Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”.</p>
<p>“Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái &#8211; người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ &#8211; Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn”.</p>
<p>Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi”.</p>
<p>Thần Tình yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình yêu.</p>
<p>Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà”.</p>
<p>Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì chỉ có một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang”. </p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/9/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/9/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/9/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/9/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/9/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/9/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/9/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/9/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/9/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/9/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/9/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/9/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/9/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/9/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=9&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2009/11/04/tinh-yeu-giau-sang-va-s%e1%bb%b1-thanh-cong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Cây phiền muộn</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2009/10/10/cay-phi%e1%bb%81n-mu%e1%bb%99n/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2009/10/10/cay-phi%e1%bb%81n-mu%e1%bb%99n/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 10 Oct 2009 04:20:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/2009/10/10/cay-phi%e1%bb%81n-mu%e1%bb%99n/</guid>
		<description><![CDATA[Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2009/10/10/cay-phi%e1%bb%81n-mu%e1%bb%99n/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=3&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ, sau đó đến trò “đình công” của cái máy cưa và chiếc xe tải cũ kỹ. Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đình anh.</p>
<p>Khi chúng tôi đến gần của, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân cây thấp bé và đưa cả hai tay vuốt nhẹ lên đầu ngọn cây. Lúc cánh cửa nhà bật mở, tôi ngạc nhiên thấy anh biến đổi hẳn thành một người khác hẳn. Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười. Anh siết chặt hai đứa con nhỏ vào lòng và dịu dàng hôn vợ. Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua cây thấp bé gần cửa, sự tò mò thôi thúc tôi đã khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban nãy của anh.</p>
<p>“Ồ! Đó là cây phiền muộn của tôi”. Anh ta vui vẻ đáp. “Tôi biết mình không sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những người đã đợi tôi cả một ngày dài. Vì vậy, mỗi khi buổi chiều về nhà, tôi đã đem hết mỗi buồn phiền và bực dọc của mình gửi lên ngọn cây rồi sáng hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi”.</p>
<p>“Nhưng anh biết không, thật buồn cười”, người thợ mộc kể tiếp: “Khi tôi ra ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi thì dường như chúng đã vơi đi khá nhiều so với lúc tôi gửi chúng lên ngọn cây đêm hôm trước”.</p>
<p>Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự bình an cho bạn ngoài chính bản thân bạn.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/3/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/3/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/3/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/3/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/3/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/3/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/3/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/3/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/3/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/3/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/3/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/3/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/3/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/3/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=3&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2009/10/10/cay-phi%e1%bb%81n-mu%e1%bb%99n/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Chồng tôi. Người tình tôi</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2009/02/27/ch%e1%bb%93ng-toi-ng%c6%b0%e1%bb%9di-tinh-toi/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2009/02/27/ch%e1%bb%93ng-toi-ng%c6%b0%e1%bb%9di-tinh-toi/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 27 Feb 2009 04:17:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/2009/02/27/ch%e1%bb%93ng-toi-ng%c6%b0%e1%bb%9di-tinh-toi</guid>
		<description><![CDATA[“Một hôm tôi về hơi muộn khi trời đang mưa, lạnh nữa, vậy mà không có đôi bàn tay ấm nào vuốt nước rơi trên má tôi khi trời mưa, không có ánh mắt nồng nàn nhìn để gửi lửa. &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2009/02/27/ch%e1%bb%93ng-toi-ng%c6%b0%e1%bb%9di-tinh-toi/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=182&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span class="Apple-style-span" style="font-family:'Times New Roman';"><br />
<h3 style="font-weight:bold;font-size:19px;color:rgb(0,65,117);margin:0;padding:4px 0 0;"><span class="Apple-style-span" style="color:rgb(95,95,95);font-size:15px;">“Một hôm tôi về hơi muộn khi trời đang mưa, lạnh nữa, vậy mà không có đôi bàn tay ấm nào vuốt nước rơi trên má tôi khi trời mưa, không có ánh mắt nồng nàn nhìn để gửi lửa. Cửa vẫn khóa lạnh lùng, tự mình tôi dắt xe vào nhà nặng trĩu…”.</span><br /></h3>
<div class="neo-dtcontent" style="margin:0;padding:0;"><span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent" style="color:rgb(0,0,0);font-family:'Times New Roman';font-size:12pt;margin:0;padding:0;">
<div class="MsoNormal" style="margin:0;padding:0;">Người yêu của tôi luôn khiến tôi hài lòng bằng việc dành thời gian chép tặng tôi những bài thơ biết nói, các đoạn văn hay trong các tác phẩm kinh điển và có lúc lại gửi cho tôi bài hát chứa nhiều nỗi niềm anh muốn gửi gắm. Anh lãng mạn như một người tình cuồng si. Anh còn luôn ở bên tôi bất cứ lúc nào, khi tôi buồn, lúc tôi vui, thời khắc tôi hứng khởi hay trầm mặc chờ đợi.</div>
<div class="MsoNormal" style="margin:0;padding:0;"> </div>
<div class="MsoNormal" align="center" style="margin:0;padding:0;">
<div style="margin:0;padding:0;"><img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/trangth1/2009/02/toi-260209.jpg" width="400" align="center" /></div>
</div>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Anh mang đến cho tôi cảm giác tôi cần anh, dù chỉ là để ngồi bên nắm tay tôi thật chặt trong yên lặng. Khi tôi có tâm sự anh lại nghiêng bờ vai cho tôi tựa vào mà nức nở. Anh vỗ về cho tôi nói ra hết những lo lắng, trăn trở của mình, giúp lòng tôi nhẹ bẫng.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Có anh từng nụ cười dần nở trên môi tôi rạng rỡ. Tôi nhận lời lấy anh, về chung một mái nhà dệt nên từ những mộng ước, hứa hẹn bao lâu.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Tôi mang đến cho anh những bữa cơm tươm tất, chu đáo của một người vợ hiền. Anh mang đến cho tôi tiện nghi đầy đủ và tình yêu dạt dào của tuổi trẻ. Sớm tối bên nhau, buổi sáng khi vừa đặt chân đến cơ quan do anh chở đến, tôi đã nhận được tin nhắn từ anh chúc một ngày tốt lành.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Đôi khi anh về muộn hơn chút xíu và sau đó là bó hoa hay đơn giản chỉ một bông hồng, song đủ khiến tôi như quên hết mọi mệt nhọc của người vợ đảm đang tất bật chuẩn bị bữa ăn ngon cho chồng.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Anh phụ tôi dọn dẹp, nghiêng ngó cái xe, vặn lại ốc cẩn thận rồi đi tắm giặt. Anh để gọn quần áo, lựa đồ bẩn cho vào chậu để lát nữa khi ăn xong trong lúc tôi dọn đồ, rửa bát thì anh sẽ đem đi giặt như một quy định hỗ trợ vợ việc nhà&#8230;</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Tôi hạnh phúc với những gì mình có, được lấy người mình yêu và yêu mình chân thành.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"><span style="margin:0;padding:0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Không lâu sau khi cưới, anh còn được bổ nhiệm thăng chức, niềm tự hào chưa được bao thì nỗi cô đơn của tôi sầm sập tới. Những buổi ăn cơm với gia đình không còn đều đặn như trước. Anh còn bận việc này phải làm, nơi kia phải đi, mưu sinh vì miếng cơm manh áo. Có hôm anh về khi tôi đã gần kết thúc một ngày, chuẩn bị đi ngủ.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Những viên thuốc giải rượu không cần thường trực trong túi áo anh nữa, tửu lượng của anh đã nâng lên đáng kể. Tôi lo cho sức khỏe của chồng mà chẳng dám nhắc nhiều.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Một hôm tôi về hơi muộn khi trời đang mưa, lạnh nữa, vậy mà không có đôi bàn tay ấm nào vuốt nước rơi trên má tôi khi trời mưa, không có ánh mắt nồng nàn nhìn để gửi lửa. Cửa vẫn khóa lạnh lùng, tự mình tôi dắt xe vào nhà nặng trĩu. Mệt mỏi, tôi lại khoá cửa rồi đi. Tôi chẳng biết mình đang đi đâu, thấy mỏi mới tìm nơi trú chân lặng lẽ, yên ổn trong một mái hiên của cửa hàng đã đóng cửa, ngắm từng hạt nước rơi, mưa xuân nhỏ nhưng sắc như mũi tên lao vào mặt rát rạt.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"><span style="margin:0;padding:0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Ngoài đường không một bóng người. Trời lạnh thế này, mưa ngày càng to, đến con ngựa còn chẳng buồn ra đường. Vậy mà tôi lại thất thểu đi lang thang, phải chăng tôi còn không có nổi chiếc chuồng ấm cúng như chúng?</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Tủi thân, tôi khóc. Nước mắt rơi khiến khuôn mặt tôi ấm chốc lát rồi lại lạnh buốt. Tôi run run khóc to hơn. Nhớ ngày nào hẹn hò, trời mưa như trút, anh vội ra xe lấy hai chiếc áo mưa đã chuẩn bị sẵn, ngồi tâm sự tiếp. Khi đó chưa một phút giây nào tôi cảm thấy lạnh lẽo…</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Điện thoại để trong xe máy nên tôi không biết mấy giờ, chỉ thấy lạnh cóng nên lẩy bẩy đứng lên định hướng đường để về. Mưa to, một mình tôi trên con đường nhỏ. Dẫu cô đơn và lòng lạnh lẽo nhưng tôi vẫn thấy còn dễ chịu hơn khi lủi thủi trong căn nhà rộng và ấm nhưng thiếu hơi người kia. Nay, thậm chí tôi còn chẳng muốn về. Tôi là người phụ nữ kém cỏi, không biết giữ lửa cho gia đình ư?</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Nước mưa ngấm dần vào cánh tay tôi, chiếc áo rét có mũ cũng không đủ che cho nước mưa đang thấm tràn gương mặt. Tôi cứ thế đi trong đêm, đi trong mưa, đi trong đơn côi.</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Đến con đường quen, cách nhà quãng một cây số thì thấy chồng đang hớt hải chạy, đứng lại nhìn tôi lo lắng, tôi vẫn im lặng, lầm lũi bước. Anh tiến đến nắm tay tôi khẽ lay: &#8220;Anh xin lỗi!&#8221;</p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;"> </p>
<p class="MsoNormal" style="color:rgb(0,0,0);font-size:12pt;font-family:'Times New Roman';margin:0;padding:0 6px 0 0;">Đêm mùa xuân, nằm gối lên cánh tay thật chồng ấm áp, tôi mỉm cười bình an, từ từ rơi vào giấc ngủ. Ðôi khi bạn cần chạy thật xa, để thấy được ai sẽ chạy theo bạn.</p>
<div></div>
<p></span></div>
<p></span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/182/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/182/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/182/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/182/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/182/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/182/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/182/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/182/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/182/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/182/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/182/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/182/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/182/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/182/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=182&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2009/02/27/ch%e1%bb%93ng-toi-ng%c6%b0%e1%bb%9di-tinh-toi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/trangth1/2009/02/toi-260209.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Nắm tay em đi anh!</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/05/n%e1%ba%afm-tay-em-di-anh/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/05/n%e1%ba%afm-tay-em-di-anh/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 05 Oct 2004 02:06:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/2004/10/05/n%e1%ba%afm-tay-em-di-anh</guid>
		<description><![CDATA[00:43&#8242; 06/11/2008 (GMT+7) Kết nối Blog &#8211; Chỉ cần đưa ra một chút, bàn tay anh đã nắm được bàn tay em rồi. Em đọc báo thấy ở bên Nhật nhiều người đàn ông tham gia một hội có tên &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2004/10/05/n%e1%ba%afm-tay-em-di-anh/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=181&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<table>
<tbody>
<tr>
<td class="news_date" align="left" height="20" valign="top">00:43&#8242; 06/11/2008 (GMT+7)            </td>
</tr>
<tr>
<td class="text" align="left" valign="top">
<p style="margin-right:18.75pt;text-align:justify;"><em><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"><a href="http://vietnamnet.vn/blogviet/ketnoi/">Kết nối Blog</a> &#8211; Chỉ cần đưa ra một chút, bàn tay anh đã nắm được bàn tay em rồi.</span></em><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"></span></p>
<p style="margin-right:18.75pt;text-align:justify;"><strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;font-size:10px;">Em đọc báo thấy ở bên Nhật nhiều người đàn ông tham gia một hội có tên <a href="http://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/09/802170/"><span style="font-weight:bold;">&#8220;Xin đừng ly dị anh&#8221;</span></a>, và họ đang tập nắm tay vợ nơi công cộng &#8211; một biểu hiện của tình cảm vợ chồng mà xưa nay họ lãng quên. Vì sao chỉ khi sắp đánh mất một cái gì đó rất quí giá người ta mới biết hối tiếc và nỗ lực cứu vãn? Tại sao lại luôn là những người đàn ông? </span></strong><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"></span></p>
<div style="text-align:justify;"><strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;font-size:10px;">Nhìn những đôi vợ chồng người châu Âu đi trên phố, ai cũng hiểu họ là một đôi và rất yêu nhau, vì họ luôn nắm chặt tay nhau; kể cả khi đi rất nhanh, người chồng luôn siết chặt bàn tay vợ. Nhìn thân thương biết bao! </span></strong><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> </span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> <strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">Còn ở nước mình, em thường tò mò quan sát những đôi vợ chồng xứ mình đi bộ trên hè phố, những người đàn ông đi trước và những người phụ nữ lầm lũi theo sau…Hiếm có người chồng nào chịu nắm tay vợ. Bàn tay những người vợ mới lõng thõng, bơ vơ, tội nghiệp làm sao… </span></strong></span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> </span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> <strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">Tại sao những người chồng lại không nắm tay vợ nhỉ? Cái bàn tay mà với nhiều người vợ, cũng hệt như những vần thơ mộc mạc mà nhà thơ Xuân Quỳnh từng viết: &#8220;</span></strong><strong><em><span style="font-family:Arial;">Gia tài em chỉ có bàn tay. Em trao tặng cho anh từ ngày ấy</span></em></strong><strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">&#8220;. Chẳng lẽ bàn tay ấy không xứng đáng để được các ông chồng nâng niu trân trọng trong bàn tay mình hay sao? </span></strong></span></div>
<div style="text-align:justify;">
<table class="image center" align="center" cellpadding="3" cellspacing="0" width="400">
<tbody>
<tr>
<td><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200811/original/images1653872_AFR0CD.jpg"><img alt="" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200811/original/images1653872_AFR0CD.jpg" height="277" width="400" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td class="image_desc" align="center">Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p> <span style="font-family:Arial;font-size:10px;"><strong><strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">Ngay cả anh của em, nhiều lần đi ngoài phố bàn tay em lỡ chạm vào bàn tay anh, thế là anh rụt ngay lại, dửng dưng. Em nhớ ngày chúng mình mới yêu nhau, bàn tay em mềm mại, mịn màng, và anh thường nắm lấy, áp vào mặt, vào môi&#8230; <span style="font-weight:bold;font-style:italic;">Thế mà chỉ năm năm sau bàn tay em đã mồ côi bàn tay anh. Em tự hỏi trên đời này có bao nhiêu bàn tay vợ đã mồ côi bàn tay chồng?</span> Bàn tay chúng ta thất lạc nhau ngay khi chúng ta cùng sống trong một mái nhà, cùng ngủ trên một chiếc giường, cùng đi trên một chiếc xe máy, cùng bước cạnh nhau trên một con đường… </span></strong></strong></span><strong><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> </span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> <strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">Chỉ cần đưa ra một tẹo, bàn tay anh đã nắm được bàn tay em rồi. Vậy mà… </span></strong></span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> </span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> <strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">Một sáng nọ em thức dậy sớm, ngồi trên giường săm soi đôi bàn tay mình. Nó đầy gân xanh, nó không còn mịn màng mà thô ráp, lác đác những vết chai…Nhưng em tự hào về nó, bàn tay đã vén khéo giúp em làm cho anh những bữa cơm ngon, bàn tay biết dịu dàng chăm sóc con, biết chăm chút cho ngôi nhà mình lúc nào cũng gọn gàng, ngăn nắp&#8230; Chẳng lẽ anh không hiểu điều đó và ngần ngại bàn tay em hay sao? </span></strong></span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> </span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> <strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">Em đã đọc đâu đó trên mạng rằng một cái nắm tay nhiều khi có sức mạnh hơn cả nụ hôn nồng cháy. Cái nắm tay của chồng khi dắt vợ băng qua đường, cái dáng vẻ như muốn vươn ra che chắn cho vợ trước làn sóng xe hung dữ chồm tới sẽ làm trái tim người phụ nữ bừng nở hoa lúc ấy. Rồi khi đi trên đường phố, người chồng nắm tay vợ kiêu hãnh sải bước, điều này còn hơn cả vạn đóa hồng đắt tiền tặng vợ ngày 8-3, thông điệp của nó là: đây là vợ của tôi, người thương yêu nhất của tôi, và tôi đang đi bên cô ấy đây, tay cô ấy nhỏ bé ấm áp trong tay tôi đây. Và tôi yêu cô ấy! Rất yêu! </span></strong></span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> </span></strong><br />
<table class="image center" align="center" cellpadding="3" cellspacing="0" width="293">
<tbody>
<tr>
<td><img alt="" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200811/original/images1653874_namtay1.jpg" height="400" width="293" /></td>
</tr>
<tr>
<td class="image_desc" align="center">Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p> <strong><br /><span style="font-weight:bold;font-style:italic;font-family:Arial;font-size:10px;"> <span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">Đã bao giờ anh của em nghĩ về giá trị của cái nắm tay vợ như thế chưa nhỉ? Đã bao giờ anh nắm tay em và tự hào rằng anh thật may mắn vì đã có em? </span></span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> </span><br /><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"> <strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;">Với chúng em, chẳng cần những lời hoa mỹ có cánh, chẳng cần những phô trương màu mè, chẳng cần những quà cáp hoa hòe vào những dịp mà phụ nữ chúng em gọi đùa là &#8220;giỗ quải&#8221;&#8230; Chỉ đơn giản là một cái nắm tay vợ giữa phố, trước mặt nhiều người. Hành động ấy hệt như anh đang mở toang lồng ngực mình cho cả thế giới này thấy trái tim anh đang đập dồn dập như thế nào, thổn thức như thế nào, đỏ thắm như thế nào, vì anh yêu em, em là vợ của anh! </span></strong></span></strong></div>
<p style="margin-right:18.75pt;"><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"><strong> <strong><span style="font-weight:normal;font-family:Arial;"><span style="font-weight:bold;">Nắm tay em đi anh nhé!</span><br />
<table class="image rightside" align="right" cellpadding="3" cellspacing="0" width="80">
<tbody>
<tr>
<td><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200811/original/images1653636_f5ba.jpg"><img src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200811/original/images1653636_f5ba.jpg" alt="" height="120" width="80" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td class="image_desc" align="center"></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p> </span></strong></strong></span><span style="font-family:Arial;font-size:10px;"></span></p>
<p><strong>  </strong></p>
<p class="MsoNormal"><strong><strong><span style="font-family:Arial;font-size:10px;">Gửi từ Blog Phù Thủy Nhỏ</span></strong><span style="font-family:Arial;font-size:10px;">: <em>&#8220;Là biểu tượng của đất,cần được yêu và tin vào tình bạn, yêu cuộc sống đến bất tận, Sống để yêu&#8230;&#8221;</em></span></strong></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<br /><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/categories/vanda307.wordpress.com/181/" /> <img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/tags/vanda307.wordpress.com/181/" /> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/181/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/181/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/181/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/181/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/181/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/181/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/181/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/181/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/181/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/181/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/181/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/181/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/181/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/181/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=181&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/05/n%e1%ba%afm-tay-em-di-anh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200811/original/images1653872_AFR0CD.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200811/original/images1653874_namtay1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200811/original/images1653636_f5ba.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Những nguyên tắc sống giản dị</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/04/nh%e1%bb%afng-nguyen-t%e1%ba%afc-s%e1%bb%91ng-gi%e1%ba%a3n-d%e1%bb%8b/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/04/nh%e1%bb%afng-nguyen-t%e1%ba%afc-s%e1%bb%91ng-gi%e1%ba%a3n-d%e1%bb%8b/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 04 Oct 2004 15:02:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/2004/10/04/nh%e1%bb%afng-nguyen-t%e1%ba%afc-s%e1%bb%91ng-gi%e1%ba%a3n-d%e1%bb%8b</guid>
		<description><![CDATA[Những người cầm tay bạn nhưng chạm được đến trái tim bạn chính là những người bạn thật sự/ Chúng ta ít khi nghĩ đến những gì đang có mà luôn tiếc nuối những gì đã bỏ lỡ. Đừng khóc &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2004/10/04/nh%e1%bb%afng-nguyen-t%e1%ba%afc-s%e1%bb%91ng-gi%e1%ba%a3n-d%e1%bb%8b/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=180&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Những người cầm tay bạn nhưng chạm được đến trái tim bạn chính là những người bạn thật sự/ Chúng ta ít khi nghĩ đến những gì đang có mà luôn tiếc nuối những gì đã bỏ lỡ.</p>
<p>Đừng khóc bởi vì chuyện đã qua. Hãy cười lên vì những gì đã đến<br />Càng gò bó bản thân vào những hoạch định. Bạn càng dễ đánh mất những cơ may <br />Những gì xảy ra đều có lý do của nó. Đừng đặt ra những đòi hỏi quá khả năng bạn. Bởi vì những điều tốt đẹp nhất thường xảy ra khi bạn ít mong chờ nhất <br />Những sự kiện vĩ đại nhất thường không phải là những sự kiện ồn ào nhất mà chính từ những giờ phút tĩnh lặng.</p>
<p>Bài học khó khăn nhất phải học chính là: những cầu nối nào trong cuộc đời phải vượt qua và cái nào phải biết bỏ lại <br />Mọi người có thể thấy vẻ ngoài của bạn nhưng chỉ co một vài người nhận ra được bạn là ai Những người muốn những thứ mà họ chưa từng có thường phải bắt đầu bằng làm cho tốt những việc mà họ mãi vẫn chưa làm <br />Có lẽ cuộc đời run rủi để bạn có cơ hội gặp và quen những người khác nhau để khi bạn gặp đúng người bạn nhận ra được rằng đó là những người để bạn trân trọng.</p>
<p>Hoạch định cho ngày mai nhưng sống cho hôm nay <br />Cuộc đời là một bức trang không tẩy xóa <br />Chúc bạn luôn có không khí để hít thở lửa để sưởi ấm và trái đất này để sống và yêu thương</p>
<br /><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/categories/vanda307.wordpress.com/180/" /> <img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/tags/vanda307.wordpress.com/180/" /> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/180/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/180/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/180/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/180/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/180/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/180/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/180/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/180/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/180/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/180/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/180/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/180/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/180/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/180/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=180&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/04/nh%e1%bb%afng-nguyen-t%e1%ba%afc-s%e1%bb%91ng-gi%e1%ba%a3n-d%e1%bb%8b/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Về mẹ.</title>
		<link>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/03/v%e1%bb%81-m%e1%ba%b9/</link>
		<comments>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/03/v%e1%bb%81-m%e1%ba%b9/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 03 Oct 2004 15:52:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>vanda307</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ thuật sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vanda307.wordpress.com/2004/10/03/v%e1%bb%81-m%e1%ba%b9</guid>
		<description><![CDATA[Một đời lận đận lao đaoMột đời vất vả hanh hao khô gầyGiật mình mẹ mở bàn tayCánh chim tuổi trẻ vụt bay mất rồi. Mỗi khi nghĩ về mẹ, hình ảnh cánh chim tuổi trẻ trong bài thơ này &#8230; <a href="http://vanda307.wordpress.com/2004/10/03/v%e1%bb%81-m%e1%ba%b9/">Continue reading <span class="meta-nav">&#8594;</span></a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=179&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Một đời lận đận lao đao<br />Một đời vất vả hanh hao khô gầy<br />Giật mình mẹ mở bàn tay<br />Cánh chim tuổi trẻ vụt bay mất rồi.</p>
<p>Mỗi khi nghĩ về mẹ, hình ảnh cánh chim tuổi trẻ trong bài thơ này lại làm tim tôi đau nhói. Cánh chim thời gian đã vụt mất hút trên nền trời mang theo cả một thời thanh xuân tươi đẹp của mẹ. Người con nào lúc trưởng thành cũng muốn bù đắp cho mẹ những mất mát hi sinh mà mẹ phải chịu đựng để nuôi mình khôn lớn. Có nhiều điều ta có thể làm được nhưng có một điều mà không tình cảm hay vật chất nào mang lại được. Đó là tuổi trẻ của mẹ, là cánh chim đã một đi không trở lại.<br />Gặp bài thơ này một cách tình cờ, không được biết tên tác giả nhưng tôi cứ nghĩ rằng đó phải là một cô gái. Bởi chỉ có người con gái mới nhạy cảm với thời gian như thế. Chỉ có người con gái mới có thể đồng cảm, mới “nghe” được cái giật mình sâu kín ấy của mẹ. Sau những tháng ngày triền miên lặn lội thân cò vì chỉ biết sống vì con, nay mẹ có phút thảnh thơi để nghĩ đến mình. Nhưng hỡi ôi, đâu rồi đôi bàn tay trắng hồng nõn nà búp măng. Chỉ còn lại những gầy guộc nhăn nheo chai sạn.<br />Cái khoảnh khắc hiếm hoi mà ngắn ngủi mẹ chợt nhớ rằng mình cũng có một thời tuổi trẻ và hốt hoảng đi tìm nó thì cũng là lúc mẹ nhận ra rằng nó đã qua rồi từ lâu. Hình ảnh cánh chim vừa thực tại vừa hư ảo. Thực bởi nó diễn tả dòng chảy phũ phàng của thời gian. Ảo bởi nó chỉ là hình ảnh của dĩ vãng tưởng tượng. Sự thật mẹ chưa một lần được chứng kiến tuổi trẻ của mình. Cái giật mình ấy là cái giật mình muộn màng và tiếc nuối. Bài thơ kết thúc nhưng vẫn còn đó hình ảnh mẹ ngắm nhìn đôi bàn tay lặng đi trong tiếng thở dài.<br />Thơ viết về mẹ có nhiều. Rất nhiều trong số đó mang cảm hứng ngợi ca, xưng tụng. Đó là những tình cảm rất chân thành và sôi nổi. Nhưng đôi khi chính bởi mải mê dâng tặng mẹ những mỹ từ đẹp đẽ, những hình ảnh so sánh tuyệt vời cao cả, nhà thơ đã không nắm bắt được cái mà mẹ thật sự cần là gì. Bài thơ này đã góp một lời giải đáp cho câu hỏi đó.</p>
<br /><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/categories/vanda307.wordpress.com/179/" /> <img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/tags/vanda307.wordpress.com/179/" /> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/vanda307.wordpress.com/179/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/vanda307.wordpress.com/179/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/vanda307.wordpress.com/179/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/vanda307.wordpress.com/179/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/vanda307.wordpress.com/179/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/vanda307.wordpress.com/179/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/vanda307.wordpress.com/179/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/vanda307.wordpress.com/179/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/vanda307.wordpress.com/179/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/vanda307.wordpress.com/179/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/vanda307.wordpress.com/179/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/vanda307.wordpress.com/179/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/vanda307.wordpress.com/179/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/vanda307.wordpress.com/179/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=vanda307.wordpress.com&amp;blog=9568704&amp;post=179&amp;subd=vanda307&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vanda307.wordpress.com/2004/10/03/v%e1%bb%81-m%e1%ba%b9/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/335e4656cd00612686f234bc03ee19a0?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">vanda307</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
